Tình thư 42 năm trước của bố gửi mẹ khiến giới trẻ một lần nữa tin vào tình yêu đích thực

‘Anh thì ở xa, thư thì tới chậm, nên cả đời này chỉ đủ dành cho một mình em’.

Trong thời đại của những cuộc tình vội đến vội đi, có mấy ai còn mong mỏi rằng giữa hàng vạn người sẽ tìm được cho mình một bến đỗ mà một lần nắm tay là đi cùng nhau cả cuộc đời? Hay chán chường bên nhau rồi cuối cùng lại rời xa chỉ vì hai từ ‘duyên phận’.

Ấy thế mà cuộc đời lại tồn tại những câu chuyện tự như cổ tích.

Mới đây, trong một group hơn triệu thành viên trên Facebook, tài khoản có tên P.L đã đăng tải câu chuyện tình yêu của bố và mẹ mình ở những năm 70. Đáng trân quý là khi đất nước chưa được yên bình, người đi lính xa, người ở nhà dạy học. Dù hai phương là thế nhưng vẫn mong có ngày đất nước hết loạn ly, hẹn em khi khắp trời nở đầy hoa có tôi về.

Nguyên văn được bạn P.L chia sẻ như sau:

‘Hôm nay mình muốn khoe một bức thư của ba viết cho mẹ mình. Hồi mình 10 tuổi, mẹ khoe là hồi xưa ba viết cho mẹ nè, mà nhỏ xíu đọc cười vui thôi chứ hiểu gì đâu. Nay mẹ chụp khoe lần nữa, giờ đọc lại từng câu từng chữ mình xúc động quá nên muốn chia sẻ với mọi người. Năm 1979, hồi này ba mẹ mình 19 tuổi, ba vừa tốt nghiệp cấp 3 , thi đâu Đại Học Bách Khoa nhưng bảo lưu , xung phong đầu quân đi bộ đội đánh Khơ me đỏ (sau này về cưới mẹ xong mẹ nuôi ba học hết tới thạc sĩ luôn). Chắc mọi người cũng biết thời kì diệt chủng của nước Campuchia hồi đó, lây lan sang nước mình giết bao nhiêu người, máu chảy, đầu rơi lớp lớp từ trẻ con đến người lớn cũng không tha bị giết 1 cách dã man.

Mình tự hào vì ba mình đã là một phần của quá khứ oai hùng đó. Tự hào Ba mình từng là 1 cảm tử quân, bị bom dội mà bây giờ cơ thể vẫn ghi hằn vết dấu năm tháng đó để lại.

Ở những năm đó, đất nước còn nghèo, công nghệ chưa thông nên nếu nhớ mong cũng chỉ gói trọn trong nhữnng bức thư tình lính chiến. Dành ít thời gian gửi về người yêu dấu phương xa những tâm tình vừa chớm. Không tình cảm ủy mị, không trót lưỡi đầu môi, chỉ muốn hỏi em ở nhà đang làm gì? Có đang nghĩ về anh như anh đang nghĩ về em hay không?

(Thư gửi tặng người yêu lúc rảnh, dùng ba lô làm bàn nên chữ viết không được ngay ngắn mong nàng thông cảm)

‘Nông-pênh, 22-11-79

Việt thương mến.

Anh đến đơn vị ngày 20-11, hiện đang đóng tại phi trường pô-chon-đông (Nông pênh ) để chờ phi cơ chở lên Battom băng làm nhiệm vụ .

Đêm trên này rét lắm em ạ! Mặc 3 lớp áo mà vẫn không thấm thía gì. Không biết nơi em ở có lạnh lắm không? Nếu lạnh em nên cẩn thận để tránh bệnh. Còn anh trên này có cách riêng để tránh lạnh không sợ bệnh đâu.

Em thương nhớ!

Em cho phép anh gọi em bằng những tiếng thân thương đó với tất cả tình thương mến của lòng anh.

Đêm nay, ngồi trên bàn máy nhìn màn đêm phủ trên vạn vật, anh nghĩ đến một khung trời thanh bình nơi đó có người thân của mình đang sống những ngày vui vẻ, hạnh phúc. Anh ước mong anh được sống mãi trong khung trời hạnh phúc với những người thân của mình mà anh nghĩ không thể nào xa cách được.

Nhưng em ơi, em có biết không? Trước mặt anh lớp lớp bộn bề đang tiến về phía trước, và anh, súng đã sẵn sàng chỉ chờ pháo lệnh là xung phong tiêu diệt quân thù, dù hy sinh tất cả anh cũng không sợ. Anh nghĩ để mọi người chung quanh được yên vui hạnh phúc thì cũng nên hy sinh em nhỉ?

Anh và các bạn anh không cần đền ơn ,anh chỉ mong sau mọi người hiểu rằng anh và đồng đội anh hy sinh cho ai để đừng thờ ơ hoặc phá hoại cuộc sống yên vui của mình.

Em mến!

Bây giờ em đang làm gì? Suy nghĩ gì em nhỉ? Có lúc nào em nghĩ đến bạn bè mình ở bên kia không? Anh tin em có nghĩ đến, có nghĩ đến thì cố gắng học thật giỏi nhé, để sau này thanh bình dạy tụi anh học.

Em này, em có biết không? Anh tin rằng em vẫn như xưa, vẫn cao đẹp, trong sáng. Nhìn em, đôi khi anh cảm thấy thẹn gì đâu đấy, gặp em rồi anh mới hiểu, nhưng cũng chưa hiểu nhiều lắm phải không em? Với thời gian ngắn như thế thì làm thế nào mà hiểu em hết được .

Anh muốn nói với em nhiều lắm. Nhưng mà thôi tốt nhất đừng nói để thời gian nói thay cho chúng ta.

Thôi nhé, anh làm việc rồi, anh dừng bút đây. Chúc cho em luôn vui, đẹp và hạnh phúc.

Có rảnh viết thư cho anh.

Trông thư em!’

Tình yêu ở niên đại đó,  không có hoa tươi, cũng không có chiếc nhẫn kim cương. Không có thề thốt lãng mạn, cũng không có cao lương mĩ vị. Chẳng qua một lần nắm tay, chính là cả đời.

(Hiện nay khi đã ngoài 60 nhưng hai người vẫn chầm chậm bên nhau như lời hứa thuở ban đầu)

‘Ngưỡng mộ thật, tình yêu thời ông bà, bố mẹ đẹp quá đâu như bây giờ quen nhau mấy tháng xong chia tay nhau vì ‘duyên phận’

‘Mấy nươi năm mà cô vẫn còn giữ lại bức thư thuở mới quen cũng đủ biết tình cảm hai người keo sơn như thế nào rồi’

 ‘Cần lắm những câu chuyện như này để cho tôi có động lực lấy chồng, cơ mà cô chú quá dễ thương’.

Related posts

Kết kết hạnh phúc cho chú chó khi ôm chặt chân buông người phóng viên mới gặp lần đầu

Biên Tập Viên Fenice

‘Muốn chữ tình lưu mãi trong tranh’, họa sĩ vẽ người mẹ đã khuất đoàn tụ cùng các con

Biên Tập Viên Fenice

Xót xa chú mèo bị bỏ rơi vẫn ngày qua ngày đợi chủ quay về

Biên Tập Viên Fenice

Chạnh lòng với những hành động của chó mẹ làm cho đàn con trước khi bị bị bắt vào lò mổ

Biên Tập Viên Fenice

Chạnh lòng chú chó nhỏ bị chủ cũ lấy băng keo buộc mõm, nhét vào túi ni lông vứt vào thùng rác

Biên Tập Viên Fenice

Cậu bé 3 tuổi nhặt rác ở cây ATM  khiến mọi người xuýt xoa vì không những đáng yêu mà còn thuộc quốc kỳ 90 nước

Biên Tập Viên Fenice

Yêu lại từ đầu sau gần 70 năm, đám cưới của cặp đôi U80 khiến nhiều người xúc động

Biên Tập Viên Fenice

Match nhau ở Tinder, cặp đôi về chung một nhà chỉ sau 8 tháng hẹn hò

Biên Tập Viên Fenice

Đám cưới của cháu gái, hai bà nội – ngoại cùng làm phù dâu dắt cháu vào lễ đường

Biên Tập Viên Fenice